Thứ Sáu, ngày 11 tháng 4 năm 2014

329/ KỊCH BẢN PHẦN DỰ THI: CHÀO HỎI THÔN KHÁNH THỊNH

            Cả đội cùng đi ra 



Chị  Mai hát:
Hờ hơ, hò  khoan là hố hụi hò khoan hờ...
À ơi. Ngày hội xã ta vui tổ chức,
         Hân hoan mừng các đội về đây
         Mấy  năm mới có một ngày.
         Giao lưu học hỏi  đong đầy yêu thương

Chị  Trâm hát:
         À ơi . Nghe lời ai hát ngân nga    
         Khánh Thịnh quê mẹ đậm đà thương yêu
         Cải lương, hát dặm, hát chèo...  
         Ai mà có khiếu thì  mời tham gia  
      Khoan hố hụi là hò khoan  (Cả đội hát )  

Thứ Năm, ngày 10 tháng 4 năm 2014

Thứ Ba, ngày 01 tháng 4 năm 2014

326/ THAM LUẬN THI ĐUA

  
           Kính thưa quý vị đại biểu lãnh đạo.Thưa hội nghị.
          Hôm nay, tôi rất lấy làm vinh dự khi được dự buổi Hội nghị Tổng  kết phong trào thi đua yêu nước huyện Phú Ninh năm 2014 và rất  cảm ơn quí lãnh đạo đã cho phép tôi được trình bày tham luận về vấn đề “Dạy tốt và tận tụy với  học sinh”.  
           Kính thưa quý vị
          Là người con của vùng đất Phú Ninh, tiếp bước bao thế hệ thầy cô, tôi lại được về đây kế tục sự nghiệp trồng người. Đã 24 năm trong nghề. Hạnh phúc lặng thầm theo năm tháng. Năm 2013 đi qua ghi dấu một chặng đường trong hành trình của nghề dạy học. Tuy không ít vất vả nhưng tôi cảm thấy ấm lòng khi trái tim và khối óc hãy còn nhiệt huyết vì đàn em thân yêu. Cảnh ngộ riêng của gia đình quả thật còn nhiều nỗi khổ tâm và  vất vả. Công tác ở nơi mới- trường THCS Nguyễn Hiền với  nhiệm vụ giảng dạy các lớp chất lượng cao (lớp 8 và 9, bồi dưỡng học sinh giỏi 8, 9) ban đầu  không ít những khó khăn, bỡ ngỡ vì đường xa, nhiều nội dung soạn giảng, yêu cầu nâng cao…Nhưng  rồi tôi đã tìm thấy sự an tâm, niềm vui ở chính công việc. Bởi sự quan tâm ưu ái của các cấp lãnh đạo, sự động viên, gần gũi, tận tình của Ban giám hiệu, sự giúp đỡ của các thầy cô . 
          Và từ những cố gắng nỗ  lực của bản thân, tôi xin phép được chia sẻ những  gì đã làm trong vấn đề “Dạy tốt tận tụy với  học sinh” cùng quí vị.
         Trước hết là tôi tranh thủ sự giúp đỡ của các thầy cô đồng nghiệp,sự  quan tâm của lãnh đạo Huyện, Phòng giáo dục;  của nhà  trường, của hội phụ huynh; . Bởi đây là nguồn động viên lớn lao về mọi mặt  để tôi thực hiện  nhiệm vụ.  
          Thứ hai là niềm đam mê nghề nghiệp, sự tận tụy với công việc.Tôi  yêu mỗi giờ lên lớp và luôn tìm tòi  nghiên cứu để bài giảng cũ mà tiết dạy vẫn mới khơi gợi niềm hứng thú ở học sinh.Tôi luôn tự hỏi mình còn có những hạn chế nào trong cách dạy, trong lối  truyền đạt kiến thức và luôn lắng nghe những thông tin phản hồi từ các em để dần dần khắc phục để hướng tới mục tiêu nâng cao chất lượng giáo dục. Dẫu hoàn cảnh gia đình luôn bận rộn vì con thường xuyên đau ốm, tôi vẫn đến  lớp đúng giờ. Khi  nhận các nhiệm vụ nhà trường và tổ phân công trong việc hướng dẫn học sinh tham gia các hoạt động dự thi:Thuyết trình văn học, thi Sáng tác trại hè, thi Kiến thức liên môn… tôi luôn làm hết mình và sẵn sàng tạm gác việc gia đình để dành  thời gian cho công việc chung.
          Thứ ba là tinh thần ham học hỏi nâng cao năng lực giảng dạy.“Nghề dạy học là nghề sáng tạo trong những nghề sáng tạo.Làm sao để đem đến sự thân thiện khơi gợi hứng thú phát huy hết mọi khả năng tiềm ẩn ở các  em? Vì vậy, tôi luôn tích cực học tập các nội dung Bồi dưỡng thường xuyên theo chỉ thị của cấp trên và  học tập ở sách báo, ở thông tin trên mạng internet và học ở đồng nghiệp qua các hoạt động chuyên môn cấp tổ, trường và phòng giáo dục. Từ đó hình thành phương pháp dạy dễ hiểu bài để các em khám phá chiếm lĩnh kiến thức bằng con đường tư duy tích cực và sáng tạo nhất.
          Thứ tư là tình yêu thương vô bờ bến  dành cho đàn em thân yêu. Mái trường là mái ấm gia đình thứ hai. Và nơi đó, tôi đã có những học sinh là những đứa con đứa em ruột thịt. Lứa tuổi các em còn có những  suy nghĩ nông nổi bồng bột, thiếu chín chắn đôi khi dẫn đễn những hành vị lệch chuẩn. Mặc dầu chỉ là một  giáo viên dạy bộ môn tôi cũng đã luôn nhắc nhở động viên bằng cách đến tận nhà tìm hiểu và phối hợp cùng gia đình  trong việc dạy dỗ con em. Tôi lập  ra những bản liên lạc ghi số điện thoại của  phụ huynh và địa chi email của từng em để có được thông tin hai chiều. Trước những nỗ lực dù nhỏ của các em, tôi luôn khen ngợi và động viên kịp thời. Tình yêu dành cho các em  là nguồn xúc cảm để tôi viết nên những vần thơ giản dị tặng từng em. Công  việc tưởng chừng “ngoài lề”  ấy đã trở thành sợi dây kết nối tình cảm cô trò  để  mỗi  giờ dạy  luôn ấm áp bầu không khí nhân văn - mỗi giờ học là một  giờ vui lí thú và bổ ích.
           Thứ năm là luôn phấn đấu tu dưỡng cho mình lối sống lành mạnh giản dị và  coi trọng cách ứng xử nhân hậu. Làm sao việc dạy chữ gắn với  dạy người- các em không chỉ có tri thức mà còn cần có đạo đức. Phải chăng thầy cô phải là tấm gương cho các em noi theo? Vì thế, từ cách ăn mặc, lời nói đến hành vi ứng xử luôn được tôi chú ý. Các em cũng thường hay tâm sự chia sẻ với  tôi về những vấn đề vướng mắc trong ứng xử các với bạn bè vào giờ giải lao, qua email hoặc qua điện thoại. Và  bao  giờ tôi cũng lựa lời phân tích cho các em thấy cái đúng của mình để các em không tự ti, mặc cảm rồi lựa lời khuyên các em  sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình, xã hội, sống bao dung, nhân hậu để tạo tình thân ái. Và có  lẽ từ đó, các em cũng dần có  được những kĩ năng sống cần thiết  để góp phần vào việc học tập và rèn luyện tốt hơn.  
            Những trình bày trên đây cũng có thể xem  là những  bài học kinh nghiệm từ những việc tôi đã làm. Và rồi tôi rất vui khi tất cả  đã có đáp án............                    
                Kính thưa quý vị
              Những đóng góp nêu trên hãy còn rất bé nhỏ nhưng đó là niềm vinh hạnh để tôi phát huy thành quả đạt được, tiếp tục đặt ra mục tiêu phấn đấu  trong năm học này và  trong chặng đường dạy học sắp đến. Và có lẽ,chính cái tuổi chiều thu đã cho tôi những trải nghiệm của nghề để  hiểu rằng người thầy cần biết trân trọng, phát huy sức mạnh của việc phối hợp các lực  lượng giáo dục. Bên cạnh việc trau dồi năng lực chuyên môn thì tình yêu nghề, sự tận tụy vì học sinh- cái tâm của người thầy- là yếu tố mấu chốt để mỗi thầy cô giáo làm tròn trọng trách của sứ mệnh trồng người cao cả.
            Trong niềm hạnh phúc sẻ chia, tôi kính mong các cấp lãnh đạo quan tâm, động viên kịp thời những thầy cô đã hết mình vì sự nghiệp giáo dục; đầu tư hơn nữa về cơ sở vất chất trang thiết bị đồ dùng dạy học để điều kiện giảng dạy vận dụng phương pháp mới ngày càng tốt hợn; coi  trọng việc tuyển chọn bồi dưỡng đội ngũ - những thầy cô giáo trẻ có tâm, có tài kế tục thế hệ đi trước... Chúng tôi tin rằng với sự phối hợp các lực lượng giáo dục , sự tận tụy với nghề của những thế hệ người  thầy,  sự nghiệp trồng ngừời của huyện nhà   sẽ ngày  càng khởi sắc.
            

NTBT

                                                         

Thứ Bảy, ngày 22 tháng 3 năm 2014

325/TRUYỆN NGẮN O HENRY



NGUYỄN HỒNG DŨNG
1. Một cuộc đời lặng lẽ và những truyện ngắn nổi danhO' Henry, tên thật là William Sydney Porter, được đánh giá là người viết truyện ngắn xuất sắc nhất của nước Mỹ những năm đầu thế kỷ XX. Ông sinh tại Greenboro, tiểu bang North Carolina vào năm 1862. Năm 15 tuổi (1877), ông thôi học và vào làm việc trong một hiệu thuốc tây. Vào tuổi hai mươi, ông bị đau nặng và sức khoẻ sa sút nên đã đến dưỡng sức ở một nông trại tại tiểu bang Texas. Ông đã sống ở đấy hai năm, đã làm quen với nhiều người và hiểu rất rõ tính cách miền Tây. Sau này, ông đã kể về họ rất sinh động trong tập truyện ngắn có tựa đề đầy xúc cảm Trái tim miền Tây.
Nhà văn O' Henry - Ảnh: inspirationline.com