Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014

267/Mẹ là người bạn thân nhất


GD&TĐ 

 Thời cắp sách tới trường ai cũng có những kỉ niệm về trường lớp, thầy cô, bạn bè, nhưng với tôi lại có những kỷ niệm rất sâu sắc về mẹ. 
Mẹ không chỉ là một người mẹ bình thường như bao các bà mẹ khác biết chăm sóc, che chở, yêu thương con hết mực mà mẹ còn là một bà tiên hàng ngày thủ thỉ trò chuyện cùng tôi; mẹ, là một người thầy thuốc giúp tôi chữa bệnh; và hơn nữa mẹ còn là một người bạn thân thiết nhất giúp tôi học hành tiến bộ. Tôi thầm biết ơn mẹ vô cùng!
Tôi là một đứa trẻ ốm yếu nhưng may mắn được sinh ra trong một gia đình được coi là khá giả, hạnh phúc so với người dân xóm chài nơi tôi ở. 
Bố tôi là người đàn ông khỏe mạnh, thương vợ, yêu con và rất chăm chỉ làm ăn. Còn mẹ là một người phụ nữ hay lam hay làm, yêu chồng, thương con. 
Tôi được đi học, được như ngày hôm nay là nhờ mẹ đã hy sinh vì tôi rất nhiều. Không phụ công bố mẹ, tôi luôn sống vui vẻ, chăm ngoan, học giỏi, không làm phiền lòng bậc sinh thành.
Lên 5 tuổi, tôi đã được các bác sỹ chẩn đoán một căn bệnh quái quỷ có tên khoa học là Lusput ban đỏ. Cho đến nay tôi vẫn phải sống chung với nó vì chưa có thuốc chữa.
Tôi nhớ như in những lúc tôi ốm, chân tay sưng tấy không đi học được, mẹ là người lo lắng và vất vả với tôi nhất. Lúc đó, gia đình tôi gần như bị bao trùm bởi nỗi buồn không thoát ra được. 
Ai cũng buồn rầu không cười, không nói vui vẻ như trước. Còn tôi không những sức khỏe mà cả tinh thần đều tồi tệ. Rồi mọi chuyện cũng quen dần. Tôi chấp nhận mình là một người bệnh và luôn uống thuốc đúng theo đơn của bác sĩ, đúng theo giờ mẹ dặn.
Trong suốt quãng thời gian tôi học tiểu học rồi phổ thông, mẹ luôn sát cánh cùng tôi. Khi ở nhà, lúc đi học đều là mẹ bên tôi, chăm sóc tôi, dạy dỗ tôi, hướng dẫn tôi tỉ mỉ từng việc một. 
Từ việc vệ sinh cá nhân, uống thuốc đúng giờ và cách làm bài tập, chuẩn bị bài trước khi tới lớp... Nhiều hôm vì mệt mỏi tôi không muốn ăn, không tự làm được việc vệ sinh cá nhân cho mình cũng như chẳng muốn tới lớp học. 
Vậy nhưng mẹ đã như một bà tiên làm tôi đỡ mệt, thích mặc chiếc áo mới mẹ vừa mua cho và cùng mẹ tới lớp. Thấy tôi khỏe lên, vui vẻ cùng mẹ đến lớp, mẹ tươi cười rạng rỡ, ôm chặt tôi vào lòng. 
Những lúc như thế tôi thấy mẹ đẹp lạ thường. Tình cảm mẹ dành cho tôi thật nhiều. Nụ cười của mẹ chưa lúc nào tươi vui đến vậy… Và tôi cũng nhìn thấy trong mắt mẹ ánh lên niềm hy vọng chữa khỏi bệnh cho đứa con bệnh tật là tôi.
Có chỗ dựa và động lực vững chắc từ mẹ, tôi ngày càng tự tin và học hành rất chăm chỉ. Trong tất cả các môn học tôi rất thích học môn Toán, nhờ thế mà tôi luôn đạt điểm cao ở môn học này. 
Và cũng từ việc thích học Toán tôi đã có ước mơ sau này trở thành một kế toán giỏi. Biết được mơ ước của tôi, mẹ luôn động viên khích lệ. Hàng ngày mẹ luôn cùng tôi học, hướng dẫn tôi, tranh luận cùng tôi như một người thầy và đôi khi cũng như một người bạn. 
Học lực của tôi cũng ngày càng tiến bộ. Từ một học sinh trung bình tôi đã phấn đấu trở thành học sinh tiên tiến, rồi học sinh giỏi. Mẹ vui mừng lắm và càng tận tụy hết lòng với việc đưa đón, dạy dỗ tôi đi học hơn.
Giờ đây tôi đã là sinh viên của Trường đại học Công nghệ Kinh doanh Hà Nội. Được là một sinh viên như bao bạn bè cùng trang lứa khác tôi không thể không nói đến người đã đồng hành và bước đi cùng tôi trên con đường học tập đó là mẹ. 
Giờ đây tôi phải sống xa mẹ, phải tự lập tất cả mọi việc nhưng hàng ngày mẹ vẫn lo lắng, quan tâm đến tôi bằng cách gọi điện dặn dò, hỏi thăm sức khỏe. Tuy khoảng cách về địa lý rất xa nhưng tôi cảm nhận như mẹ đang ở cạnh bên mình.
Giờ đây, tôi đã quên mình là người mang bệnh, và mơ ước trở thành một cô kế toán thật giỏi đang ở phía trước tôi không xa nữa. Tôi sẽ cố gắng và cố gắng hơn nữa để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Bởi vì mẹ là người đã chắp cánh ước mơ cho tôi được bay cao, bay xa như hôm nay.

Thứ Tư, ngày 15 tháng 10 năm 2014

266/ĐỢI TRĂNG

Biển ở mãi nơi xa
Sông đêm ngày mải mốt
Con thuyền không buộc chặt
Trôi theo dòng mênh mang

Mây cứ mãi lang thang
Gió một đời theo đuổi
Trăng trở giấc mơ màng
Chẳng bao giờ biết vội

Cái gần ở thật gần
Vơ một lòng tay chật
Giấc mơ ở xa nhất
Đêm thả màn đợi trăng


Bùi Kim Anh

265/Uống nước lọc với bụng đói


Phương pháp thông dụng tại Nhật Bản ngày nay là uống nước lọc ngay khi vừa thức dậy vào mỗi buổi sáng. Hơn nữa, những thử nghiệm khoa học đã chứng minh giá trị công dụng của phương pháp nàỵChúng tôi xin đăng tải dưới đây cách thức uống nước lọc cho quý đọc giả:
Cho các vị lớn tuổi, các bịnh nan y, cũng như các chứng bịnh thông thường, cách chữa bịnh uống nước lọc đã được tìm ra bởi ủy hội y học Nhật Bản với tỷ lệ hoàn toàn một trăm phần trăm đã chữa khỏi các chứng bịnh dưới đây:

   *  
 Bịnh nhức đầu
   *    Bịnh nhức mỏi, đau mình
   *    Hệ tim mạch
   *    Phong thấp
   *    Nhịp tim đập nhanh
   *    Bịnh kinh phong
   *    Dư thải
   *     Bịnh mập, thừa mỡ
   *    Sưng cuống phổi
   *    Bịnh suyễn
   *     Lao phổi
   *    Sưng màng óc
   *     Bịnh về thận và đường tiểu
   *    Bịnh ói mửa về bao tử
   *     Bịnh tiêu chảy
   *     Bịnh về túi mật
   *     Bịnh tiểu đường
   *    Táo bón
   *    Các bịnh về mắt

   *    Ung thư tử cung
   *    Phụ nữ kinh kỳ rối loạn
   *   Bịnh tai, mũi, họng
  
Phương pháp uống nước lọc chữa bịnh:
1. Khi vừa thức dậy vào buổi sáng trước khi đánh răng, uống bốn ly nước lọc mỗi ly 160ml (tổng cộng 640ml, nhiều vị kinh nghiệm khuyên nên uống nước ấm)
 2. Đánh răng xong, không ăn hoặc uống trong vòng 45 phút.
 3. Sau 45 phút, bạn có thể ăn uống bình thường.
 4. Sau khi ăn sáng, ăn trưa và ăn tối, có thể ăn tráng miệng và các món khác trong vòng 15 phút. Sau đó, trong vòng 2 tiếng không nên ăn uống gì thêm cả.
  5. Các vị lớn tuổi hoặc đang mang bịnh không thể uống nổi bốn ly lúc ban đầu, có thể uyển chuyển uống tăng từ từ đến khi được 4 ly mỗi ngàỵ
 6. Phương pháp chữa trị trên sẽ chữa lành các bịnh tật và quý vị có thể vui sống khỏe mạnh.
Thống kê dưới đây cho biết số ngày cần có để có thể chữa trị các chứng bịnh như sau:
   1. Cao áp huyết : 30 days
   2. Dạ dày : 10 days
   3. Tiểu đường : 30 days
   4. Táo bón :10 days
   5. Ung thư  : 180 days
   6. Lao phổi  : 90 days
 Bịnh nhân phong thấp nên theo phương pháp chữa trị trên trong vòng 3 ngày trong tuần lễ đầu tiên và sau đó có thể uống mỗi ngàỵ
Phương pháp uống nước lọc chữa bịnh này không bị các phản ứng phụ, tuy nhiên trong buổi khởi sự, bạn có thể sẽ phải đi tiểu nhiều lần hơn bình thường.

Lời chào và chúc sức khỏe đến tất cả ......

Món Quà Sức Khỏe

264/ Khoảng cách

Sẽ chẳng bao giờ em đến được cùng anh 
Chỉ một lần thôi êm ả 
Dẫu đã có bao lần vội vã 
Anh vẫn là anh xa cách giữa nỗi đời 



Sẽ chẳng bao giờ có được giữa lòng tay 
Chút ấm áp hương người thương nhớ 
Một bông cúc muộn mằn mới nở 
Dẫu vàng tươi vẫn trơ trọi cuối mùa 

Một tình yêu tha thiết hẹn hò 
Anh với em chỉ là trong mộng ước 
Một giấc mơ rất gần mà không thực 
Rất mặn nồng mà trống trải đơn côi 

Sẽ chẳng bao giờ em đến được cùng anh 
Chỉ một lần thôi là tất cả 
Để cứ đến rồi đi trên đường cúc nở 
Không mùi hương vẫn gợi nhớ âm thầm




Bùi Kim Anh

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 10 năm 2014

263/ QUA ĐÈO NGANG

            Mộc Nhân



Trong dòng văn thơ cổ Việt Nam có hai nữ thi sĩ được nhiều người biết đến đó là Hồ Xuân Hương và Bà Huyện Thanh Quan. Nếu như thơ văn của Hồ Xuân Hương sắc sảo, góc cạnh thì phong cách thơ của bà Huyện Thanh Quan lại trầm lắng, sâu kín, hoài cảm…

Bà Huyện Thanh Quan tên thật là Nguyễn Thị Hinh sống vào nửa đầu thế kỷ XIX, quê ở làng Nghi Tàm, kinh thành Thăng Long. Chồng bà làm tri huyện Thanh Quan, tỉnh Thái Bình, nên người đời trân trọng gọi bà là Bà Huyện Thanh Quan. Bà xuất thân trong một gia đình quan lại, có tài văn thơ, giỏi nữ công gia chánh nên được vua Minh Mệnh vời vào kinh đô Phú Xuân làm “Cung trung giáo tập”.
Tác phẩm bà để lại không nhiều, những bài thơ Nôm thất ngôn bát cú Đường luật được nhiều người biết đến: “Qua Đèo Ngang”, “Chiều hôm nhớ nhà”, “Thăng Long thành hoài cổ”, “Chùa Trấn Bắc”, “Chơi đài khán xuân Trấn Võ”, “Tức cảnh chiều thu” thường có giọng man mác buồn,ngôn ngữ trang nhã, tinh tế điêu luyện với hồn thơ đẹp.
Bài thơ “Qua Đèo Ngang” được sáng tác khi bà trên đường vào Phú Xuân. Cảnh Đèo Ngang lúc xế tà bóng xế đã gợi lên nỗi buồn cô đơn của người lữ khách.
Ca dao vùng Hà Tĩnh có câu: “Trèo đèo hai mái chân vân / Lòng về Hà Tĩnh dạ ái ân Quảng Bình” gợi tả tâm trạng vấn vương quê hương cố xứ của con người khi bước qua con đèo thuộc dãy Hoành Sơn, phân chia địa giới hai tỉnh Hà Tĩnh và Quảng Bình. Trên Đèo Ngang nhìn ra xa chỉ có núi đá và biển, thiên nhiên mênh mông hoang vắng. Đọc “Qua Đèo Ngang” ta có thể thấu hiếu bức tranh tả cảnh ngụ tình sâu sắc của tác giả.
1. “Bước tới đèo ngang bóng xế tà / Cỏ cây chen đá lá chen hoa”
Hai câu đề tả toàn cảnh Đèo Ngang từ điểm nhìn trên cao, bao quát vào thời khắc “bóng xế tà” – là lúc mặt trời đang dần khuất bóng, trời sắp tối. Thời điểm này thường dễ gợi cảm giác lắng lòng thấm thía. Có lẽ vì vậy mà thơ bà Huyện Thanh Quan thường thể hiện nét thi pháp thời gian này: “Trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn / Tiếng ốc xa đưa vẳng trống dồn…” (Chiều hôm nhớ nhà), “Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo / Nền cũ lâu đài bóng tịch dương” (Thăng Long thành hoài cổ)…
Không gian nơi đây mênh mông nhìn đâu cũng chỉ thấy: “Cỏ cây chen đá, lá chen hoa”. Hai vế tiểu đối kết hợp với điệp ngữ “chen” khiến ta hình dung khung cảnh vật rợn ngợp, cỏ cây um tùm, hoang dã; âm hưởng của điệp vần:tà - đá – lá khiến câu thơ giàu âm điệu, réo rắt như một tiếng lòng, biểu lộ sự ngạc nhiên và xúc động về cảnh hoang vắng vùng đèo núi nơi đây heo hút đến nao lòng.
2. “Lom khom dưới núi tiều vài chú / Lác đác bên sông chợ mấy nhà”
Góc nhìn đã thay đổi từ toàn cảnh đến cận cảnh nhưng tầm nhìn hãy còn xa.
Bóng dáng con người đã xuất hiện nhưng chỉ có “tiều vài chú” đang “lom khom dưới núi” và “chợ mấy nhà” thưa thớt, “lác đác bên sông”.
Một nét vẽ mang tính ước lệ thường thấy trong thơ cổ, một trong bốn bức tranh tứ bình “ngư, tiều, canh, mục” được tạo dựng khá nhẹ nhàng, tinh tế, ấm áp nhưng vẫn không làm mất đi cái hoang sơ cảnh vật vì con người xuất hiện  thật nhỏ bé, ít ỏi, xa vời.
Cách sử dụng từ láy để miêu tả cảnh vật có giá trị gợi hình gợi cảm, mang lại cho người đọc cảm giác quạnh hiu; phép đối và đảo ngữ trong miêu tả đầy ấn tượng. Âm điệu thơ trầm bổng du dương.
3. “Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc / Thương nhà mỏi miệng cái gia gia”
Từ những cảm nhận bằng thị giác, nhà thơ đã cảm nhận khung cảnh chiều qua Đèo Ngang qua những thanh âm: tiếng chim cuốc và chim đa đa gọi bầy lúc hoàng hôn.
Phép đối và đảo ngữ vận dụng rất tài tình kết hợp với biện pháp nhân hóa qua điệp âm “cuốc cuốc” và “gia gia” tạo nên âm hưởng du dương của khúc  nhạc lòng lữ khách. Nghe tiếng chim rừng mà “nhớ nước đau lòng” và “thương nhà mỏi miệng” thì quả là nỗi buồn thấm sâu vào lòng người, lan toả trong không gian mênh mông.
Nỗi “nhớ nhà” của người lữ khách thì khá dễ hiểu bởi tác giả đang xa nhà nên nhớ nhà, nhớ làng Nghi Tàm thân thuộc.
Còn tại sao lại “nhớ nước” trong khi đang sống trong khung cảnh thanh bình? Có lẽ đó là sự hoài niệm về triều Lê - một triều đại đã qua – câu thơ mang theo niềm hoài cỗ thường thấy trong thơ bà Huyện Thanh Quan.
Ở đây có kiểu chơi chữ đồng âm: từ âm vang tiếng chim cuốc mà gợi nhớ tích xưa: Chuyện kể vua Đỗ Vũ nước Thục, yêu say đắm bà Biết Linh đến đắm say mất cảnh giác nên mất ngôi vua. Đỗ Vũ phải trốn vào rừng, thương tiếc một sự nghiệp của thời vàng son, chết hoá thành con chim Đỗ Vũ (Đỗ Quyên), có người cho rằng mùa hè chim cuốc kêu nguyên đêm, sáng ra khan cổ, máu chảy miệng rồi chết. Trong Truyện Kiều có câu "Ấy hồn Thục đế  hay là  Đỗ Quyên" là từ tích này.
Cái hay của câu thơ là lấy cái động để làm nổi bật cái yên tĩnh vắng lặng trong khoảnh khắc hoàng hôn theo thi pháp “lấy động tả tĩnh” truyền thống trong thơ văn cổ. Âm thanh đó chính là tiếng lòng của nhà thơ.
4. “Dừng chân đứng lại trời non nước / Một mảnh tình riêng ta với ta”
Bốn chữ “dừng chân đứng lại” thể hiện một nỗi niềm xúc động đến bồn chồn trong bước chân lữ khách; “trời non nước” thể hiện cái cảm nhận từ không gian mênh mang ở nhiều phía: xa, gần, cao, sâu mà lại trống trải, thiếu vắng đi hơi ấm con người; rồi “một mảnh tình riêng” như lắng đọng lòng người; giữa cái bao la, mênh mông, vô hạn của vũ trụ; chỉ còn “ta với ta” trong nỗi cô đơn xa vắng, nhớ thương đến tận cùng.
“Ta với ta” tức là chỉ có một mình tác giả, hay đó chính là tiếng lòng của nhà thơ. Cụm từ "ta với ta" đối lập với "trời - non - nước" bởi một bên là cái trùng điệp của thiên nhiên, một bên là cái cô đơn của "mảnh tình riêng" không người chia sẻ khiến tác giả cảm thấy mình vô cùng lẻ loi nên quay về với chính tâm tư của mình, đối diện với chính mình, cô đơn đến tuyệt đối. 
Từ chỗ hướng ngoại, ý thơ chuyển sang hướng nội trong mối quan hệ thiên nhiên với con người tuy nhìn có vẻ như đối lập nhau nhưng bên trong là sự cộng hưởng càng làm nổi bật tâm trạng cô đơn, và nỗi niềm của tác giả.
“Qua Đèo Ngang” là một bài thơ thất ngôn bát cú Đường luật trữ tình đặc sắc; ngôn từ mộc mạc, bình dân mà trang nhã điêu luyện; bút pháp “tả cảnh ngụ tình” đặc sắc.
Thiên nhiên hoang vắng, cảnh sắc hữu tình thấm một nỗi buồn man mác như hiển hiện qua từng dòng thơ. Cảm hứng thiên nhiên trữ tình chan hoà với tình yêu quê hương đất nước và nỗi lòng con người đã khiến cho bài thơ trở thành khúc tâm tình còn lại mãi như con đèo nối giữa hai miền đất: “Lòng về Hà Tỉnh dạ ái ân Quảng Bình”.





Thứ Tư, ngày 08 tháng 10 năm 2014

262/ Lục bát vào thu

                Quý tặng thầy cô trường THCS Nguyễn Hiền 

Hằng năm cứ mỗi lần thu về, ta lại hân hoan đón chào một năm học mới, cái niềm hân hoan của người làm nghề dạy học sau kì nghỉ hè lại được đến trường vui cùng em thơ và đồng nghiệp.Và, mùa thu này. lại một mùa chia tay với các đồng nghiệp, chia tay một tập thể đáng quý và đáng yêu…!!! Những dòng thơ lại đến với mình như một lời tâm sự:

                           
Năm năm có bấy nhiêu ngày
Bây giờ ta lại xa thầy, xa cô
Xa mái trường, mới hôm nao
Đón chào đồng nghiệp biết bao ân tình
Cô Vi, thầy Túy, thầy Hồ
Công việc chủ chót tự hào trường ta
Vui như cô Tiện, cô Nga
Đẹp xinh cô Yến cô Ba, cô Tuyền
Cay nồng chén rượu hàn huyên
Phẩm- Hoàng- Trưng- Duyệt- Hiến liền có ngay
Phương- Hồng thật khéo đôi tay
Nuôi đàn em nhỏ từng ngày lên cân 
Như con ong thợ chuyên cần
Trang- Kim- Nương- Huệ bội  phần việc chung
Quỳnh- Tri- Hồ, lớp toán cùng
Đứng trên bục giảng, vui chung một trường
Nguyệt- Hà- Sở- Cẩm- Thu- Dương,    
Ở đâu cũng đẹp mến thương vô cùng
Hải- Vân mây - nước điệp trùng
Nghe trong câu hát vui cùng xôn nao
Thanh Hiền đẹp nết thanh tao
Thạnh- Vy - Oanh- Thắng thêm bao anh tài
Phượng- Phát- Thanh,  Ngoãn- Ngọc-Thành
Võ- Tình- Hạnh- Phúc đâu ngày nắng mưa
Bây giờ về lại trường xưa
Xa Liên- Bộ- Tuyết cùng bao cô thầy…
Bây giờ viết những gì đây?
Cô nào cũng đẹp thầy nào cũng sang!
Thu về rơi nhẹ nắng vàng
Làm sao quên được cô nàng Bích Trâm
Văn thơ ngây ngất trời xanh
Hồn bay phách lạc cho anh say tình
Chia tay viết tặng trường mình
Mấy câu thơ ngắn chân tình thiết tha
Mong sao nét đẹp trường ta
Mãi được giữ vững thật là đáng yêu!
                             Chiều  25/9/2014
                                       Hồ Thị Hường

                                                                              

Chủ Nhật, ngày 28 tháng 9 năm 2014

261/Bé gái lớp 3 đói bụng bị chết đuối: Cảnh tang thương trong căn nhà tuềnh toàng


- Câu chuyện cô bé Phạm Thị Nhung quá đói bụng ngã xuống kênh tử vong khiến nhiều người xót xa.

Mấy ngày qua, vùng đất Vũ Quang - huyện xa nhất về phía Tây của Hà Tĩnh thắt lòng khi nghe câu chuyện về cái chết đáng thương của em Phạm Thi Nhung (Học sinh lớp 3A, tiểu học Đức Bồng, Vũ Quang). Nếu em qua đời vì bạo bệnh sẽ là một chuyện khác nhưng khi biết chuyện cô học sinh này vì quá đói bụng, bị choáng váng nên ngã xuống kênh rồi tử vong càng khiến cho nhiều người không kìm được nước mắt. 

Cảnh tang thương trong căn nhà tuềnh toàng

Cái chết đáng thương của bé Nhung đã khiến cho hàng xóm, láng giềng xót xa. Về hoàn cảnh gia đình em cũng thật tội nghiệp. Anh Phạm Văn Vân, chị Lê Thị Quý (bố mẹ bé Nhung, trú tại xóm 6, xã Đức Bồng, huyện Vũ Quang) có 4 người con, nhà rất nghèo, mới được chính quyền hỗ trợ 1 căn nhà thuộc chương trình xóa nhà tranh tre, tạm bợ.

Biết tin em qua đời vì tai nạn, hàng trăm người dân đã đến nhà thắp hương, chia sẻ cùng gia đình. Trong căn nhà chẳng có tài sản gì đáng giá, khói hương nghi ngút trong tiếng khóc than, đau xót của người thân càng làm cho khung cảnh ở một xã miền núi thêm não nề.


Gia cảnh nghèo khó của em Nhung. (Ảnh thầy giáo Lê Quốc Châu chụp cùng mẹ của Nhung và các em)

“Cháu Nhung chết nằm đó, không có một hạt gạo để nấu cơm cúng. Chiếc bàn thờ thắp hương cũng không. Người nhà chỉ biết vội vàng lấy cái thau nhỏ, bỏ cát vào thắp nén hương tạm”, bà Trần Thị Sâm (hàng xóm) kể trong nước mắt.

Ngừng lại một lúc, bà Sâm nói thêm, Nhung chết đói trước khi chết đuối, chết mà không có một bộ đồ nguyên vẹn để mặc. "Người đi mua áo, người mua quần, người cho quả trứng về đặt bàn thờ cúng cháu", người hàng xóm này đau xót kể.

Ngay sau khi vớt được thi thể Nhung, gia đình đã đưa về nhà để mai táng. Ông Nguyễn Thái Hòa, Trưởng phòng Giáo dục - Đào tạo (GD-ĐT) huyện Vũ Quang cho biết, cán bộ của phòng cùng ban giám hiệu và thầy cô trường tiểu học Đức Bồng đã xuống thăm hỏi, động viên và hỗ trợ gia đình cháu Nhung. Biết tin cháu Nhung tử nạn, gia đình lại vô cùng khó khăn, mấy ngày qua có hàng chục đoàn thể, nhiều nhà từ thiện khắp cả nước đã đến chia sẻ, động viên. 

Một cán bộ xã Đức Bồng cho biết, gia đình anh Vân mới nhập cư đến sinh sống tại địa phương được mấy năm nay. Bản thân anh Vân lại hạn chế về trí tuệ, cả 2 vợ chồng đều không biết chữ. Trong nhà không có trâu bò, lợn gà, cơ ngơi không có thứ gì đáng giá. Nguồn sống dựa vào số tiền ít ỏi mà vợ chồng đi làm thuê, cuốc mướn.

Buổi sáng định mệnh

Kể lại câu chuyện của bé Nhung, thầy giáo Lê Quốc Châu (Trường THPT Cù Huy Cận, Vũ Quang) cho biết, buổi sáng ngày 25/9 định mệnh, Nhung vẫn đến trường như thường lệ. Thế nhưng, vào giờ nghỉ giữa tiết, Nhung lại gần cô giáo và xin một hộp sữa để uống. Cô giáo hỏi thì Nhung cho biết, quá đói bụng và cảm thấy như muốn ngất xỉu. Vốn biết Nhung là đứa bé có sức khỏe yếu và bị tim bẩm sinh nên khi thấy Nhung nói vậy, cô giáo đã gọi cho hàng xóm nhờ bố mẹ em đến trường đưa về nhà.

Biết tin từ người hàng xóm, anh Phạm Văn Vân (bố của Nhung) đi xe máy lên trường đưa con về. Đường về nhà khá xa cả chục km nhưng Nhung vẫn cố gắng tự đạp xe, vì sợ bố vất vả. Nhưng quãng đường về nhà ấy đã lấy đi cuộc đời tuổi thơ của em, biết bao mơ ước và tương lai ở phía trước. Khi Nhung đạp xe được 2 km thì đâm vào thành cầu Động, bị trượt chân và rơi xuống kênh.


Nhiều người đau xót khi nhìn thấy sách vở của em Nhung. (Ảnh: Lê Quốc Châu)


Người đi đường nhìn thấy bé Nhung rơi xuống kênh liền hô hào mọi người đến cứu. Gia đình, người thân, chính quyền nhân dân địa phương ngay lập tức có mặt kịp thời nhưng sau 2 tiếng đồng hồ tìm kiếm mới thấy thi thể. Nhung ra đi khi tuổi đời còn quá nhỏ với nỗi đau đớn cùng cực của gia đình.

Trên đường đưa thi thể Nhung về, người mẹ ngất lên ngất xuống. Chị khóc than trong đau khổ: “Con ra đi thế này mẹ không cam lòng!” Tiếng khóc ấy đã xé nát trái tim của bao người chứng kiến.

Theo Nhịp sống