Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

309/Ngày xuân nói chuyện câu đối

Lê Đức Thịnh    

Cứ đến độ xuân về, bên cạnh"thịt mỡ, dưa hành"thì “câu đối đỏ” đã trở thành một trong những thứ không thể vắng mặt trong ngày Tết của người Việt. Người ta tìm những câu đối hay nhất, phù hợp với thẩm mỹ, ý thích và ước nguyện của gia đình mình để treo ở nơi trang trọng nhất trong nhà.


          Nhân dịp xuân về, hãy cùng nhau dành chút thời gian tản mạn cùng câu đối Tết.
          Câu đối là một sản phẩm văn chương được các tầng lớp trí thức trong xã hội  sáng tạo nên trong quá trình sáng tác văn chương hoặc trong những ngữ cảnh đặc biệt.
          Câu đối thuộc thể loại văn biền ngẫu, gồm hai vế đối nhau nhằm biểu thị một ý chí, quan điểm, tình cảm của tác giả trước một hiện tượng, một sự việc nào đó trong đời sống xã hội. "Đối" có nghĩa là sánh ngang nhau, chứ không phải là trái hay nghịch nhau. Câu đối gồm hai vế câu đi song nhau. Nếu câu ấy từ một người sáng tác gọi là vế trên và vế dưới. Nếu một người nghĩ ra một vế để người khác làm vế kia thì gọi là vế xuất và vế đối.
          Người xưa cũng thường lấy câu đối ra để thử tài nhau. Việc xuất đối (ra câu đối) hay đối lại câu đối đều đánh giá được trình độ học vấn của kẻ sĩ, nhất là kiểu đối lại câu đối thường khó hơn nhiều so với ra câu đối, vậy nên có câu"xuất đối dị, đối đối nan" (Ra câu đối thì dễ, đối lại câu đối mới khó).  Chơi câu đối là một thú chơi tao nhã thể hiện sự tài hoa, tinh tế của chữ nghĩa, một mỹ tục trong ngày Tết Nguyên Đán đã và đang được các thế hệ người Việt Nam ra sức gìn giữ.         

           Người Việt chúng ta có truyền thống trọng chữ. Trong lịch sử văn hóa dân tộc, người Việt thường sử dụng nhiều hình thức chữ viết khác nhau. Ngày xưa loại chữ được tôn sùng nhất vẫn là chữ Hán - Nôm, thường được gọi là“chữ của thánh hiền”.  Nhớ hồi nhỏ đi học, ông bà cha mẹ thường bảo con cháu rằng: không được viết chữ vẽ hình bậy bạ lên giấy hoặc tờ giấy có chữ viết của mình rồi thì không được vứt bỏ vào chỗ dơ bẩn, không được lót sách vở dưới ghế ngồi ... nếu không thì sẽ "học không ra chữ". Lời nhắc ấy có ngụ ý trân trọng giấy bút chữ nghĩa, sự học nghiêm túc. Dân gian có tục đến gặp ông đồ - là những người đại diện cho tầng lớp trí thức trong xã hội - để "xin chữ" nhân những dịp đặc biệt như xuân, lễ hội ... Và ông đồ thường cho chữ hoặc câu đối phù hợp với nghề nghiệp, hoàn cảnh gia chủ.
          Chữ viết bên ngoài là vỏ vật chất ngôn ngữ, bên trong ngoài chức năng cơ bản là tạo ra văn bản để chuyển tải suy tư, tình cảm (công cụ của tư duy), để ghi chép sự việc ... còn là thứ để làm quà tặng. Hai giá trị vật chất và tinh thần của chữ viết luôn gắn liền với nhau. Vậy nên nói tới chữ viết là nói đến "lời hay ý đẹp", "lời vàng ý ngọc"... Chữ cũng thể hiện người nên "nét chữ nết người" và tùy theo hoàn cảnh thời gian, không gian mà con người thể hiện cái"nết" đó khác nhau.     
   
         Xuân về người ta thường dùng hoặc tặng nhau những chữ quen thuộc như : Cung chúc tân xuân, vạn sự như ý, ngũ phúc lâm môn, an khang thịnh vượng ... với mong ước, cầu chúc cho mình và cho người những gì tốt đẹp nhất. Mà cái gì làm quà tặng thì ngoài nội dung ý nghĩa còn phải có "mẫu mã" đẹp, hài hòa cân đối nữa. Vậy nên từ chỗ chữ nghĩa làm quà tặng, nó tạo ra cả những câu đối với nhiều nội dung phong phú cùng với nhiều hình thức thư pháp khác nhau.
          Vậy là chữ viết không chỉ để ghi vào sách vở, xếp lên giá, cất vào tủ mà còn  để phô ra trang trí nhà cửa, công đường, đình chùa, miếu mạo. Vậy là"thư" đi kèm với "họa" - từ đó tạo ra những bức tranh chữ. Tranh chữ (thư họa) không chỉ là loại một chữ, một câu mà có khi thể hiện hai câu hoặc cả bài... Mà khi nó là thư pháp hai câu thì tiêu chuẩn đầu tiên cần chú ý là tính đăng đối, cân xứng nhau về nội dung lẫn hình thức bởi đặc điểm của văn chương cổ là phép đối, không những văn vần mà văn xuôi nhiều khi cũng đặt thành hai câu đối nhau, hoặc hai đoạn đối nhau.
          Nhiều quốc gia phương Đông như Nhật, Hàn, Triều, Trung - dùng chữ tượng hình - đều có câu đối bởi của chữ tượng hình là vừa có "ý" vừa có "hình" nên dễ tạo ra chất họa. Câu đối Việt Nam ngoài việc tuân theo các yêu cầu chung của câu đối - thư pháp còn có nét riêng về hình thức.
          Nội dung của câu đối thường cô đọng, dễ thuộc, dễ nhớ nên chúng dễ được lưu truyền. Đặc biệt có những câu đối bất hủ đã được ghi lại trong văn chương bác học, được khắc lại trên đá, trên gỗ. Nó trở thành vật trang trí sang trọng mang giá trị văn hóa phi vật thể. Như vậy câu đối đã mang vai trò kép: vừa là một áng văn chương có giá trị, vừa là một thành tố trang trí đặc biệt. Với vai trò kép nói trên, câu đối được sử dụng một cách hết sức phổ biến cả trong văn hoá dân gian cũng như trong dòng văn chính thống vì chúng có thể dễ dàng thâm nhập vào đời sống của mọi tầng lớp người dân.



          Căn cứ vào nội dung có thể chia câu đối ra làm nhiều loại như: câu đối Tết (còn gọi là "Xuân liên", dùng trong dịp tết), câu đối hỉ (còn gọi là "hạ liên", bày tỏ sự chung vui trong lễ hội, đám tiệc, sự kiện), câu đối bi (còn gọi là "vãn liên", chia sẻ tổn thất, ma chay), câu đối ghi (còn gọi là "trung đường liên", ghi nhớ một sự việc xảy ra như trùng tu chùa chiền, đình miếu, xây dựng công trình, dựng bia...)...   Trong tất cả các loại câu đối, nổi bật hơn cả vẫn là câu đối Tết, nó trở thành sinh hoạt văn hóa rất phổ biến và lâu đời. Về câu đối Tết thì có nhiều loại:
          Loại câu đối Tết phổ biến, dùng chung cho mọi nhà không phân biệt sang hèn, ví dụ như câu chữ Nôm : "Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ/ Cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh" hoặc câu chữ Hán : "Lộc tiến vinh hoa gia đường thịnh / Phúc sinh phú quý tử tôn vinh" (Tài lộc dẫn đến sự vinh hoa, nhà thêm thịnh / Phúc sinh ra giàu sang, con cháu được trọng vọng).
          Loại câu đối Tết treo ở các đình làng hay công sở, ví dụ như câu chữ Nôm : "Chúc Tết đến trăm điều như ý / Mừng xuân sang vạn sự thành công"hoặc câu chữ Hán : "Sơn thủy thanh cao xuân bất tận / Thần tiên lạc thú cảnh thần tiên" (Núi sông thanh cao, mùa xuân bất tận / Thần tiên vui vẻ nơi cảnh tiên)
          Loại câu đối Tết treo ở đền chùa miếu mạo ví dụ như câu chữ Nôm:"Mừng xuân hỉ xả thêm công đức / Đón Tết từ bi bớt não phiền" hoặc câu chữ Hán : "Pháp luân vô ánh oanh thiên hạ / Tâm niệm vô thanh chấn tứ phương"(Pháp luân tuy không có ánh sáng nhưng có thể làm run cả trời đất / Tâm niệm tuy không phát ra thành tiếng nhưng nó có thể gây chấn động cả bốn phương).
          Ngoài ra còn có loại câu đối Tết phân biệt sang hèn rất rõ, ví dụ câu đối treo trong các nhà quyền quý : "Xuân tái đáo, môn tiền phúc đáo / Hoa hựu khai, thiên ngoại thi khai" (Xuân lại đến, trước cửa phúc lại đến / Hoa lại nở, ngoài trời thơ lại mở ra); hoặc câu sau đây chỉ treo ở nhà nghèo : "Tết đến gượng cười, mong con cháu chăm ngoan, nhà có dư gạo thóc / Xuân sang gắn vui, cầu vợ hiền mạnh khỏe, vườn đủ quả đủ rau".



          Văn học đã ghi lại nhiều câu đối Tết tự trào rất hay của các danh sĩ, họ viết để cho vui, không cần treo ở đâu cả mà gắn vào tâm tưởng, và cùng vui với mọi người như câu đối chữ Nôm của Nguyễn Công Trứ : "Chiều ba mười nợ réo tít mù, co cẳng đạp thằng bần ra cửa / Sáng mồng một rượu say túy lúy, giơ tay bồng ông phúc vào nhà" hoặc câu đối sau của Bà chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương : "Tối ba mươi khép cánh càn khôn, ních chặt kẻo Ma Vương đưa quỉ tới / Sáng mồng một lỏng then tạo hóa, mở toang cho thiếu nữ rước xuân vào". Ngày nay cũng có nhiều câu đối Tết tự trào phản ảnh những mảng hiện thực của nhiều đối tượng, ngành nhề khác nhau ví dụ như nhà giáo có câu đối - chơi chữ nói lái : "Thầy giáo tháo giầy đi chân đất / Giáo chức dứt cháo đón xuân sang"... Ngày xuân, người ta thường nhắc lại những câu đối như vậy vừa để vui vừa ôn lại một thời đã qua.
          Về hình thức kết cấu có các loại câu đối như: câu “Tiểu đối” (mỗi vế có từ 4 chữ trở xuống); câu “Thi đối” (mỗi vế là một câu thơ đối ngũ ngôn hoặc một câu thất ngôn...); câu “Phú đối” (mỗi vế là một câu viết theo thể phú) ...
          Về độ dài, đa số câu đối là ngắn gọn, cân đối nhưng cũng có người làm câu đối Tết rất dài ví dụ câu đối sau đây của Phạm Thái dài 124 chữ: "Xuân mới gọi là Xuân, Xuân thiều quang thục úc, Xuân xướng mậu huyên hòa, ai chẳng mong Xuân mãi để vui đời, kìa xem nơi kia đình, nơi nọ đáo, nơi ấy điếm đua cờ người, kéo hội, bắt chạch, gieo đu, Xuân năm ngoái vui lắm, năm nay lại vui ghê, muốn Xuân mãi để nhẩn nha ngày tháng Bụt / Tuổi cũng thì là tuổi, tuổi phú quí vinh hoa, tuổi công danh sự nghiệp, ai chẳng muốn tuổi dài cho sướng kiếp, nhưng mà ngày nay cờ, ngày mai bạc, ngày kia chè rượu, quay đất, bài phu, tổ tôm, xóc đĩa, tuổi ngày trước dại vừa, ngày rày còn dại mãi, nhiều tuổi chi cho tổn ải nước non Trời".


          Về hình thức văn tự, câu đối người Việt thường được viết bằng ba loại chữ khác nhau: chữ Hán, chữ Nôm và quốc ngữ. Với hai loại câu đối chữ Hán và chữ Nôm những người trẻ tuổi, hoặc không biết chữ Hán - Nôm thì phải có người dịch ra mới hiểu được; còn câu đối viết bằng chữ Việt hiện đại là câu đối phổ biến nhất. Ngày nay rất ít người dùng chữ Hán và chữ Nôm nên hai loại câu đối này ít xuất hiện hoặc được viết ra cho một số bạn đọc nhất định.
          Nhắc đến câu đối Tết chúng ta sẽ liên tưởng ngay đến bài thơ "Ông Đồ" của thi sĩ Vũ Đình Liên miêu tả "cái di tích tiều tuỵ, đáng thương của một thời tàn” - Nho học bị “thất sủng”, ông đồ đang dần bị lãng quên: "Ông đồ vẫn ngồi đấy / Qua đường không ai hay / Lá vàng rơi trên giấy / Ngoài trời mưa bụi bay. / Năm nay đào lại nở / Không thấy ông đồ xưa / Những người muôn năm cũ / Hồn ở đâu bây giờ?".         
            Dù người yêu chữ của "ông đồ" đã giảm đi nhưng truyền thống viết câu đối Tết vẫn được các thế hệ "ông đồ hiện đại" lưu giữ đến tận hôm nay. Chữ của ông đồ ngày nay không là chữ Hán - Nôm mà là chữ Việt hiện đại được viết theo thư pháp hiện đại, cách điệu và mang màu sắc "tân hình thức". Ông đồ hiện đại không viết chữ tự do "Bày mực tàu giấy đỏ / Bên phố đông người qua"mà sinh hoạt theo "câu lạc bộ", ngày Tết ở một số đô thị lớn còn tổ chức cả "phố ông đồ" để thuận tiện cho việc hành nghề của thư pháp gia. Mối quan hệ giữa ông đồ và người dân ngày nay cũng không còn là chuyện "xin chữ - cho chữ" nữa mà "mua chữ và bán chữ". Mà đã là mua bán thì có cạnh tranh, có giá cả, viết chữ theo yêu cầu của người dùng, rồi thuận mua vừa bán ... nên chữ nghĩa và câu đối ngày Tết tuy vẫn còn đấy nhưng bên trong đã thay đổi nhiều giá trị tinh thần.

          Dù sao đi nữa, câu đối Tết vẫn còn đó chứ không hề bị mai một, bằng chứng là người ta vẫn còn viết câu đối Tết và ngày Tết nhiều người vẫn đi tìm mua câu đối Tết để trang trí trong gia đình lúc xuân nhật. Đôi khi người mua câu đối viết bằng chữ Hán dù không biết rõ ý nghĩa mà vẫn mua vì mọi người ai cũng hiểu rằng, tất cả các câu đối Tết đều cầu mong những điều tốt lành đến với mọi nhà mọi người trong năm mới.
           Việc giữ gìn câu đối ngày Tết cũng là một trong những biểu hiện của việc tiếp nối truyền thống văn hóa dân tộc Việt Nam. Lớp bụi thời gian dù có phủ lấp lên những vết tích cũ xưa – nhưng những giá trị tinh thần đáng được lưu giữ vẫn mãi tồn tại trong tâm thức mỗi chúng ta và bao giờ cũng vậy, những giá trị ấy cũng luôn được đặt về đúng chỗ của nó.
     

          Vậy nên câu đối trở thành một món quà tinh thần không thể thiếu trong ngày Tết. Người xưa nói rằng: “nếu thơ văn là tinh hoa của chữ nghĩa thì câu đối là tinh hoa của tinh hoa”.
          Điều ấy quả không sai và cũng có thể khẳng định thêm rằng: "nếu Tết Nguyên Đán là bản sắc truyền thống của văn hóa dân tộc thì câu đối chính là một bản sắc của ngày Tết Nguyên Đán".

           (LĐT - Ngày cuối năm Quí Tỵ)

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

NĂM THÁNG VỚI MÁI TRƯỜNG








                                                                     









Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

308/ CHO NGÀY XA



Em chẳng biết tình yêu đến từ đâu
Cũng chẳng biết từ khi nào con tim mình thổn thức
Anh chợt đến cho lòng em thương nhớ
Yêu và được yêu 


Con tim anh rộng lớn được bao nhiêu
Có đủ sức chứa hộ em những niềm tin, hy vọng?
Biết rằng nếu yêu anh
Biển đời em dậy sóng
Con thuyền tình yêu không thể cập bến bờ...

Chưa đủ tự tin để gửi gắm ước mơ
Chưa đủ lớn khôn để sống bằng lý trí
Em nhỏ bé trước đời muôn ngả rẽ
Không hiểu vì sao  em  yêu anh?


Thu Hằng

306 /MỘT SỐ HÌNH ẢNH TRONG BUỔI GIAO LƯU BÁO THIẾU NIÊN TIỀN PHONG TẠI TRƯỜNG THCS NGUYỄN HIỀN
















Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

305/ ĐIỂM BÁO THIẾU NIÊN TIỀN PHONG CHỦ NHẬT THÁNG 11, 12-2013

Nhật Hà  lớp 8/1  và Thu Tuyền lớp 9/1 trình bày 
                   
             Kính thưa quý vị đại biểu.quí đại diện của báo TNTP  Kính thưa quý thầy cô giáo.
             Thưa các anh chị cùng các bạn.
            Trong những ngày cuối đông mang niềm hân hoan  chuẩn bị đón mùa xuân mới, tuổi thơ của huyện Phú Ninh rất lấy làm vinh hạnh khi được tham gia gặp mặt trong giao lưu báo Thiếu niên tiền phong đầy ý nghĩa này. Đọc báo Thiếu niên tiền phong các số chủ nhật   cuối năm 2013 chũng mình có rất nhiều điều để có thể tâm sự chia sẻ trong buổi gặp mặt này đó các bạn à .                                            
            Là người bạn đồng hành từ lâu của nhiều thế hệ tuổi thiếu niên – báo tiền phong đã đem đến cho chúng ta một món quà tinh thần vô giá trong những  ngày cuối năm. Đến với số báo 188, 192, 196.          Điều độc đáo trước tiên của những số báo này là có nhiều hình ảnh của các nam nhi trông ngộ rất  đáng yêu. Ngay từ những trang bìa những cái tên Tập làm văn vừa nhăn vừa cười, Harry bù xù đáng yêu ,Nếu bạn… hiếm có… khó bì  thật thú vị gợi tí tò mò khám phá của mỗi chúng ta đó  các bạn à .                
          Ôi báo thiếu niên tiền phong  sao mà có nhiều chuyên mục hấp dẫn đến thế.  Nào là Thời trang, Truyện tranh vui,Hội chợ cười, Tôi yêu trường tôi,Gương mặt teen,Thể thao thật tuyệt, Sắc màu văn hóa. Vẫn còn  nữa đấy, những chuyên mục vô cùng độc đáo thú vị: Bút bi xanh gỡ rối, Tiếng Anh vui vẻ, Trắc nghiệm vui, Kể chuyện danh  nhân ,Thơ tâm tình, câu lạc bộ cọ cù…
         
          Thật thích mắt khi ngay trang đầu  xem  chuyên mục thời trang  ở số 196 , chúng ta  được chiêm ngưỡng mái tóc  xoăn bồng bềnh  vuốt chải trông rất nam  tính – một nét đẹp có một không hai  của Hary styes- anh chàng của ban nhạc One rection khiến cho các fan chết đứ đừ.
          Còn đây nữa ở số báo 192: hai chàng mẫu nam Ngọc Bình, Đức Ngọc chỉ một chiếc quần ngố mà trông ra dáng phết đấy các bạn nhỉ.
         Còn số 188 thời  trang mũ xinh do người  mẫu Bùi Hương Ngân biểu diễn khiến bọn mình  ngắm mãi càng thấy thích càng muốn mua mũ mới  đó nhe.             
            Thật là diệu kì, khi Tập báo cho chúng ta  được gặp gỡ với các “Gương mặt teen”. Các bạn biết không ? Nguyễn Thị Thùy Trang,  học sinh lớp 3A Trường tiểu học thị trấn Hương khê với nghệ thuật  múa lắc vòng nổi tiếng đặc biệt hấp dẫn mọi khán giả. Còn trong cuộc thi Robojtics quốc gia 2013,Giaỉ  vô địch đã thuộc về trường tiểu học Vietkids Hà Nội và trường tiểu học Trần Cao Vân Đà Nẵng đó .Các đội này sẽ đại diện Việt Nam mình tham dự thi quốc tế 2013 tại thủ đô Mani la .Hi vọng hai  đội sẽ là niềm tự hào của tuổi thơ  VIỆT nam các bạn nhỉ .
          
Thu Tuyền và Nhật Hà điểm báo 
           Và dễ đọc, dễ nhớ nhất vẫn là những trang thơ phải không các bạn? Xoay quanh đề tài tuổi hồn nhiên có biết bao cảm xúc gửi gắm qua những vần thơ mộc mạc. Bài Hạnh phúc chẳng rời xa nhắn nhủ chúc ta hay biết đỡ đần công việc cho bố mẹ đấy các bạn và như  thế là: “Niềm vui sẽ ngập tràn/ trong ngôi nhà của bạn”. Cũng với giọng thơ hồn nhiên bài thơ 5 chữ của  La Minh Thắng  tâm tình chuyện  Giúp nhau rất chí tình, chí lí .Chuyện gì nên giúp và chuyện gì không nên nhỉ? .Mời các bạn thưởng thức và  sẽ hiểu ra cái điều sâu sắc ấy.         
          Nào hãy cùng đến với Hộp quà trái tim với những lời tâm tình giản dị chân thành trong những mẩu chuyện nhỏ xinh -hễ đọc là ngẩm nghĩ mãi . Trang viết tuổi Hồng  làm đẹp thêm cho chính những bài tập làm văn của chúng ta đó Bạn hãy đọc bài Ông nội tôi của Phạm Tuấn Thanh  lớp 8-A Trường  thcs Minh Đức Hà Nội  để  thấy rằng  Báo TNTP là vườn ươm những   mầm non  văn học đấy thôi.
          Thu Tuyền   Thích đọc nhất vẫn là những câu chuyện tranh hấp dẫn đó các bạn à . Tập làm văn vừa nhăn vừa cười  kể về việc làm văn với  đề tài đề tài con mèo, cái cây . Và kết quả là những bài văn với sự quan sát miêu tả hồn nhiên, ngộ nghĩnh.Và có bài vụng về đến cười tức bụng  rồi  dẫn đến bài làm khác nhau mà kết quả kém giống nhau chỉ vì  dở  ơi là dở…
       Các bạn ơi Đến với những trang báo, các phóng viên nhí đưa chúng ta đi du ngoạn khắp mọi miền đất nước tìm hiểu Sắc màu văn hóa thăm Tết con Dúi ở  huyện Kon rây cầu mong mùa màng bội thu. Còn Đây nữa ở vùng đất Tây Nguyên con trai  Pacô  tự hào khi đã dùng chất lấy từ lá cây để xăm mình làm đẹp người  và trị độc, trị  tà ma . Còn con gái Pa cô thì biết lấy đá máu màu đỏ từ suối, lá màu xanh để làm đẹp cho môi mắt của mình. Một  cách làm đẹp dân dã không tốn  kém không độc hại phải không các bạn?
        Cùng du lịch rồi lại cùng cười nữa đấy!Nào là trang Hội chợ cười vơi những mẩu chuyện ngắn: Gậy ông đập lưng ông, Qúa giỏi, May mắn …chưa đọc đã muốn cười. Rồi mục Phụ huynh cùng cười  khiến ta cũng cười theo bể bụng. Tất cả làm thành Bộ  sưu tập các nụ cười vui nhộn,đáng yêu để bạn đọc nhỏ tuổi chúng mình được cười hồn nhiên ,yêu đời nhất nhất .
            
        Vui không chỉ để vui mà còn để phát huy trí thông minh sáng tạo của chúng mình nữa cơ? chuyên mục hấp dẫn như Gội đầu chủ nhật với những câu đố thú vị phát huy trí tuệ  không kém phần lí thú. Tham gia trả lời  để giàu kiến thức hơn ,thông minh hơn, sáng tạo hơn cac bạn nhé!.
      Báo chủ nhật  không chỉ mang đến niềm vui chung mà còn biết chia sẻ nỗi niềm riêng boăn khoăn của các bạn đấy. Chuyên mục Bút bi xanh gỡ rối ẩn chứa bao lời tâm đắc làm cho chúng ta được giải toả những vướng mắc tưởng chừng như tắc tị .
       Vẫn chưa hết đâu, sự phong phú đa dạng của nhiều thể loại chuyện mục làm cho tập báo càng xem, càng thích. Trang Múa cọ cùng tớ yêu giới thiệu với chúng ta những bức tranh đẹp, mang nhiều tình cảm yêu thương của các hoạ sĩ nhí tài hoa .Câu lạc bộ cọ cù với bài Tinh nghịch và vô tâm,chuyện chỉ có trong giơi thư 3 của  hoạ sĩ Minh Anh với những  tấm tranh vui mang ý nghĩa sâu sắc. Và còn nhiều nhiều  nữa, các tờ báo thứ tư   hàng tuần và các số báo  đặc biệt vào các ngày lễ đặc biết là báo xuân có  nhiều chuyên mục  hấp dẫn hơn  đó các bạn  à .
         Tuổi thơ chúng mình đã đang và sẽ mãi mãi có một là người bạn thông minh, vui tính ,cởi mở , giàu lòng nhân hậu….Đó là một người bạn tuyệt vời phải không các bạn?  Nhưng bây giờ thì không thể nào giơi thiệu hết cái hay, cái thú vị của những  trang báo đâu. Các bạn đọc sẽ  biết, sẽ yêu.
            Thế đấy Báo Thiếu niên là bạn và chúng mình là bạn của báo thiếu niên .Nơi đây trở thành sân chơi bổ ích lí thú cho tất cả chúng ta. Đó là những tâm tư tình cảm nguyện vọng, nét đáng yêu của tuổi hồn nhiên được gưỉ vào trang báo .Vì thế có thể nói rằng tất cả chúng ta đều có cơ hội thể hiện chính mình để rồi tìm thầy sự đồng cảm chung vụi chia sẻ của nhiều bạn đọc.
           Trong nhiều tập báo thiếu niên đã có nhưng cây bút  của Phú Ninh huyện nhà chúng ta đấy thầy giáo Hồ Văn Hiệp tổng phụ trách Trường THCS Nguyễn Văn Trỗi học sinh.Bạn Mai Linh lớp 9/2 trường THCS Nguyễn Văn Trỗi, bạn Thúy An trường mình từng góp mặt cho nhiều trang viết của báo TNTP đấy   
           Các bạn ơi, trường THCS Nguyễn Hiền chúng ta cũng có những cây vănt văn rất tài năng phải  không ?  Những bài  tập làm văn  điểm chín 9,10 không phải là ít đâu nhe. Đó những tác phẩm nhỏ đầu tay  khơi gợi những tài năng đó. Chắc có lẽ các bạn  từng nghe đên cái tên Lê Mai  Nhật Uyên, Nguyễn Thị Thúy An  Trong dịp hè vừa  qua hai bạn  ấy đã tham gia trại sáng tác hè  do tỉnh đoàn Qủang Nam tổ chức đã  mang về giải nhất toàn đoàn với hai giải cao  với  hai tác phẩm văn xuôi xuất sắc.  Lê Mai Nhật Uyên với lối văn giàu tính phát hiện đã gửi tình yêu văn  học vào tùy bút  Ứơc mơ từ những ngày mưa mang về giải nhất.  Còn Thúy An với hồn văn tinh khôi, trong trẻo  cũng giật giải nhì với truyện ngắn Lời hứa  viết về tình bạn. Hi vọng rắng Những trang viết Nhật Uyên Thúy An cùng nhiều bạn khá sẽ đơm  hoa trên mặt báo TNTP  trong thời gian đến các bạn nhỉ  .
             Và thời gian không còn nữa Để thay cho lời kết của bài điểm báo này chúng mình cùng   xin được gửi lời chúc đến báo TNTP : Xuân về tết kính chúc  báo TNTP ngày càng đẹp lí thú bổ ích mãi mãi là người  bạn tinh  thần tuyệt vời  của tuổi  hồn nhiên
             Tiết mục điểm báo xin được kết lại, chúc các anh chị cùng các  bạn  có một mùa xuân thật thú vị với ngừoi bạn tinh thần báo thiếu niên Tiền phong
        Và chúng em xin kính chúc quý vị đại biểu, quý thầy cô giáo dồi dào sức khoẻ,chúc buổi  giao lưu báo TNTP thành công tốt đẹp.

       Nguyễn Thị Bích Trâm
                            



Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

304/ Đừng đánh mất niềm tin!!!


Viết tặng chính tôi

Rớt đội tuyển!
Cuộc sống quả thật không dễ dàng gì khi ba từ ấy xảy ra trong đời. Và thật tồi tệ khi nó lại chọn chính tôi mà rơi...
Chiều hôm ấy khi tôi đang ngồi cặm cụi làm bài thì cô giáo báo có điểm thi tôi , ngước mắt nhìn đầy niềm hy vọng , lẵng lặng chờ tên tôi.Phan Thị Thu Tuyền, tôi giật mình vì điểm bài cuối tôi thấp hơn mong đợi và càng giật mình hơn khi tôi xếp thứ … trong khi chỉ tiêu là 12. Tôi bàng hoàng, mọi thứ cảm giác trộn lẫn vào nhau, đánh đố nhau, cộng hưởng nhau làm tôi đau nhói. Tưởng như một ai vô tình bóp nát trái tim tôi mà thực ra chỉ có chính tôi đang bóp nó.
    Tôi đau!
 Một học kỳ nỗ lực không mệt mỏi, những giờ học liên tục trong những tháng không ngừng nghỉ dường như lấy đi tất cả sức lực của một đứa 14 như tôi. Tôi đã cố gắng hết sức vì tôi quyết tâm hết mình nhưng tại sao mọi thứ lại không được đền đáp xứng đáng? Tại sao mọi thứ xảy ra không theo 1 trình tự logic nào cả? Tôi rớt. Ừ, tôi rớt rồi. Tôi phải đối diện với mọi người, với mọi thứ như thế nào đây?...

Thứ cảm giác đang chảy trong tôi lúc này chỉ còn lại duy nhất 1 vị… Đắng! Đắng ngắt như tách cafe không đường và không đá.

Bất giác điện thoại rung... Là Bj - đứa bạn thân nhất của tôi suốt quãng đời học sinh. Tôi giơ tay định chùi vội dòng nước mắt đang lăn trên má, nhưng tôi vẫn chưa khóc thì lấy gì chùi. Nhấc máy với giọng bình thường nhất có thể:

- Bj à! Tớ đây, sao gọi vào đêm hôm khuya vậy - lòng tôi âm ỉ chỉ chực chảy máu...
- Tuyền ơi, tớ đậu rồi. Mừng quá đi mất! Cậu là người đầu tiên tớ báo tin này đấy - Bj tíu tít, giọng xen lẫn 1 niềm vui lớn.
- Ừ, chúc mừng cậu nghen - tôi vẫn đang cố bình tĩnh.
- Mà hình như lớp anh chưa công bố điểm  phải không? Lâu nhỉ! À mai rủ thêm Su rồi bộ ba tụi mình đi ăn bánh kẹp đi, tớ bao - sự mừng rỡ lan truyền, căng mọng trong từng câu chữ của Bj.
- Ừ! Thôi tớ đang buồn ngủ, mai gặp.
Tôi cúp máy, gập người xuống, nước mắt bắt đầu lăn dài. Tôi khóc! Cắn môi lại nấc từ cái vì tôi không muốn ba mẹ tôi biết. Mọi chuyện đang trượt ra khỏi tầm kiểm soát của tôi. Những giấc mơ tắt nghẽn trong cổ họng. Chưa bao giờ có 1 ai đó nói tôi rớt và chính tôi cũng tự nói với mình như vậy. Vậy mà...
Khi tôi mệt mỏi, khi trong chính tôi đang giằng xé thì Su gọi. Có lẽ giờ Su đã biết tôi rớt mà không, biết trước cả tôi nữa kia. Tôi và Su cùng lớp cơ mà. Tôi lại gạt những dòng nước đang lả chả rơi trên mặt, bật nắp điện thoại. Không để tôi kịp lên tiếng Su hỏi tôi, giọng không hề có chút an ủi nào:
- Ổn chưa?!
- Ổn. Tớ thì khi nào không ổn - tôi nhả từng từ được bọc dưới lớp vỏ thản nhiên khó phát hiện.
- Tớ đậu rồi - giọng Su vẫn bình thường không chút cảm giác buồn hay vui.
- Ừ, tớ biết. Cậu và Bj. Cả 2... Chúc mừng cậu - tôi ngập ngừng.
- Cậu khóc đi, Tuyền... – Su xuống giọng - cậu chả mạnh mẽ như cậu nghĩ đâu - 1 giọng ấm, man mác buồn. Tôi cảm nhận được điều đó nhưng vẫn ngang bướng như cái cách tôi thường thể hiện:
- Đừng nghĩ thế... Tớ không yếu đuối... Tôi ngưng bặt rồi lặng lẽ khóc... Từng giọt nước rơi xuống nhẹ nhàng nhưng bản thân nó lại rất nặng nề.
Su im lặng cho đến khi tôi lên tiếng:
- Thôi cậu ngủ đi. Ngày mai... Ừm... Tớ không đến, cậu nói với Bj giúp tớ.
Tôi đột ngột cúp máy. Và tắt nguồn... Tôi hiểu mình cần 1 giấc ngủ dài để đủ dũng khí nói với bố mẹ. Rằng tôi đã rớt... Chả sao, tôi chấp nhận điều đó vì có gượng ép thế nào, có hoang đường thế nào thì ngày mai hay ngày mốt hay những ngày sau tôi cũng phải hiểu ra rằng mình đã rớt. Nước mắt, đôi khi chỉ làm người ta yếu lòng hơn mà thôi. Tôi biết sức của tôi có vậy, dù rất cố gắng để thay đổi mọi thứ nhưng tôi vẫn không thể. Tôi luôn nghĩ là do tôi chưa thực sự máu lửa, do tôi không tin vào bản thân mình, do tôi chưa thực sự cố gắng hết sức nhưng không ………..
Tôi cố gắng ngủ, cố gắng đem những kí ức ngày xưa để xua đi cái cảm giác bại trận.
***
Ngày xưa ngô nghê và hồn nhiên. Ngày xưa, tôi tự tin khi nói về môn học mình yêu thích. Ngày xưa, tôi, Su, Bj hay cùng đạp xe đến trường dọc theo con đường đầy lá rơi vào mùa thu. Con đường với những quán bánh kẹp mà tụi con gái rất thích, 1 con đường dài lắm ngã ba thường mỉm cười trước những trò điên khùng đuổi bắt nhau, cùng nhau đội mưa hát ngêu ngao của lũ học sinh tinh nghịch. Con đường ấy giờ xa xôi lắm rồi, xa xôi như cái cách người ta cố gọi quá khứ về…

***
Và còn bao nhiêu cái nhiều khi như vậy nhỉ?! Tớ không nhớ nữa, có lẽ bây giờ tớ đang bận khóc Su à.
Nước mắt lại đến… Có lẽ, tôi ghen tị với Su… Mà cũng có lẽ, tôi đang tự thương hại chính mình…
Cứ thế, tôi ngủ thiếp đi… Vài lần trong đêm giật mình tỉnh giấc, lại khóc. Rồi lại ngủ…
Hôm sau, khi tôi tỉnh giấc là khi mẹ ân cần an ủi tôi. Mẹ biết rồi con gái àh!!!… Tôi xấu hổ, trùm kín chăn hồng. Mẹ lặng lẽ ngồi đó như chừa sẵn cho tôi 1 cõi lòng để tôi chui tọt vào trong. Mẹ tôi bao giờ cũng hiền lành đến vậy. Nhưng tôi bướng bỉnh chối từ cõi lòng ấy… Khi đủ dũng cảm, tôi ngồi thẳng dậy cười với mẹ 1 nụ cười méo mó và xấu xí nhất, nhưng lòng tôi nó man mác buồn. Tình thương là vô tận nhưng không bao giờ thừa thãi cả.
Tôi ngồi vào bàn ăn, với tay lấy muỗng định múc vào chén cháo lỏng nóng hổi mẹ nấu nhưng ba tôi bất chợt nhìn tôi, lộ 1 vẻ thất vọng rõ rệt:
- Đó là tất cả quyết tâm của con sao?! – đôi mắt nhìn xuyên qua trái tim chắp vá đang hổn hểnh trên ngực tôi. Để rồi những mảnh vá vơi vãi khắp nơi, trái tim tôi không còn là 1 khối nữa. Nó vỡ ra trong câu nói có phần hờ hững, có phần trách móc kia. Tôi thả thìa, chạy ào vào phòng và khóc… Nước mắt giàn dụa. Tôi hẳn trông thê thảm lắm! Ba cố ý hay vô tình cứa sâu vào nỗi đau của tôi? Mà dù có thuộc tuýp nào đi chăng nữa, tôi cũng không trách ba, có chăng tôi chỉ trách chính mình mà thôi. Mặc cho mẹ tôi kêu liên hồi, tôi vẫn cho tôi một mình. Tôi muốn được bình yên vào lúc này. Cố lên, Tôi à! Tôi tự nhủ với chính mình.
Mãi đến chiều, khi mọi thứ ổn thỏa hơn trong mình, tôi mở cửa sổ. Ngước mắt lên nhìn màn mưa đang giăng, hát ngêu ngao holding back the tears theo cái cách của Su. Thanh thản hơn nhiều, rất nhiều.
“Khi ta mệt mỏi đừng bắt bản thân ta phải gồng lên chịu đựng, ta cứ cho ta được bình yên và rồi mọi chuyện sẽ qua nhanh thôi” - Câu cửa miệng của chị tôi – tôi nhớ về nó và mĩm cười nhẹ. Từ khi nào sự thất bại biết được giá trị của nó? Phải chăng đó là khi ta cứ đi trên con đường mà ta lựa chọn? Tôi sẽ vẫn cố gắng để thực hiện ước mơ giang vẫn còn giang giở ấy. 1 Học kỳ nữa cho ước mơ bước vào trường chuyên. 1 HK thì có là bao. Nhưng quả thật, tôi vẫn còn chưa thôi xót xa. Thất bại này nó cay đắng quá! Nó như 1 hạt mầm giết chết sự tự tin tôi cố gắng ươm trong cả 1 ngày… Tôi ngắm nhìn mọi thứ và cũng khóc. Ừ, nước mắt đâu có cớ để ngừng lại… Thực sự, tôi buồn nhiều lắm. Nỗi buồn ấy xa xăm lắm…


***
Mẹ gõ cửa gọi tôi xuống ăn tối. Tiếng mẹ dịu và ấm tựa 1 cõi lòng rộng và sâu. Tôi mở cửa, không kìm lòng lại, ôm mẹ khóc nức nở. Khoảnh khắc ấy, mẹ im lặng. Rồi khi tôi phì cười, đủ dũng khí để đối diện với ba, mẹ xoa đầu trách tôi khờ. Tiếng mẹ nói dịu dàng làm tôi thanh thản hơn. Tôi xuống bếp. Và…ba tôi ở đó. Ba không nói nhưng ánh mắt ba không hề dễ chịu tẹo nào. Ánh mắt ấy làm tôi sợ, làm tôi cảm thấy có lỗi, ánh mắt chất chứa những nỗi buồn thầm kín…Bây giờ tôi mới hiểu, ba làm vậy vì ba muốn tôi mạnh mẽ hơn mà đối diện với cuộc sống, quan trọng hơn là đối diện với thất bại. Tình cảm đôi khi không được thể hiện ra ngoài nhưng nó âm ỉ và sẽ cháy bùng lên khi nào cần đến. Cảm ơn ba tôi nhé!
Gia đình vẫn là 1 điểm tựa cần thiết trong cuộc sống. “Có gì đâu em. Vì đó là cuộc sống. Dũng cảm lên”- cái sms của chị tôi, tôi vẫn lưu trong máy và tôi vẫn nhớ hoài… Tin nhắn đầu tiên đến khi tôi bật nguồn điện thoại. Sau đó, tin nhắn của Su và Bj lũ lượt kéo đến. Tôi hiểu, tôi không hề cô đơn trên bước đường gập ghềnh này. Nhưng, tôi không đủ tự tin để reply… Lại tắt …
Ngày hôm sau, Su và Bj đến nhà. Tôi không gặp vì lý do tôi cần yên tĩnh… Cả 2 về trong ánh mắt buồn… Tôi nhìn qua khung cửa sổ. Cuộc sống là vậy, không có gì trọn vẹn cả. Nếu 2 miếng hoàn hảo thì miếng cuối cùng sẽ vỡ và không hoàn hảo.
                

Những ngày sau đó, tôi cố gắng thu dọn mọi thứ. Tôi loay hoay trong căn phòng nhỏ , để cuối cùng quyết định  refresh lại mọi thứ. Tôi thân mến! Vì đó là cuộc sống,  hãy dũng cảm lên tôi ơi – đây chỉ là thất bại đầu đời thôi,  hãy mạnh mẽ đối diện và vượt qua nó! Bởi sau này cuộc sống còn nhiều thử thách và vấp váp lớn hơn thế rất nhiều nhưng người ta vẫn phải vượt qua nó để trưởng thành và…  để biết, mình còn có thể vượt qua rất rất nhiều khó khăn trên đường đời. Một mai nhất định sẽ có lúc nhìn lại .Tôi muốn nói lời thầm cảm ơn cuộc sống, cảm ơn những thất bại!Chỉ cần tôi giữ một niềm tin và biết rằng,Tôi không hề cô đơn trong những thất bại của mình, vẫn còn rất nhiều người thân yêu ở bên  tôi!
  Ông trời đóng của chúng ta cánh cửa này thì sẽ mở cánh của khác cho ta.
                                                                                                                       15/12/2013

Phan Thị Thu Tuyền -THCS Nguyễn Hiền Phú Ninh 



Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2013

303/ Giáo dục Việt Nam thuyết phục thế giới

GD&TĐ) - Chia sẻ niềm tự hào, vui sướng và cả bất ngờ về kết quả khảo sát PISA, đại diện Bộ GD&ĐT cũng đã hoàn toàn thuyết phục báo giới trước băn khoăn: Liệu đây có phải kết quả hoàn toàn chính xác, khách quan?

Chủ trì buổi họp báo chiều 4/12, chính thức thông báo kết quả Chương trình đánh giá học sinh quốc tế PISA, Thứ trưởng Bộ GD&ĐT Nguyễn Vinh Hiển cho biết, kết quả PISA lần này đã thực sự tiếp thêm niềm tin cho ngành Giáo dục.

Bước tích cực để giáo dục Việt Nam hội nhập quốc tế
Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển:
Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển: Kết quả PISA 2012 tiếp thêm niềm tin cho ngành Giáo dục.
Trả lời câu hỏi: Kết quả khảo sát PISA lần này có ý nghĩa như thế nào đối với việc đổi mới căn bản toàn diện giáo dục và đào tạo, Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển cho biết:
- Một trong những giải pháp đột phá nhằm đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục đào tạo là đổi mới phương pháp đánh giá chất lượng giáo dục, trong đó có đánh giá các kỳ thi, kiểm tra. Đổi mới lần này sẽ chuyển đánh giá thiên về việc học sinh học được gì sang đánh giá năng lực học sinh vận dụng kiến thức kỹ năng. Chúng ta sẽ chuyển từ chương trình tiếp cận nội dung sang chương trình yêu cầu phát triển phẩm chất, năng lực người học.
Từ PISA, chúng ta học tập được kinh nghiệm quốc tế về đánh giá chất lượng giáo dục, nhất là đổi mới về kỹ thuật và phương pháp đánh giá, đưa ra cách tiếp cận mới về dạy – học, thi và đánh giá. Đơn cử như việc thiết kế đề thi như thế nào để đánh giá được năng lực họcsinh, chúng ta cũng học được nhiều từ PISA.

Việt Nam đang trong quá trình hội nhập quốc tế. Chính PISA  góp phần trả lời giúp chúng ta rằng, học sinh Việt Nam đang mạnh hay yếu ở điểm nào và liệu cần bổ sung mạnh mẽ nhất những gì để có thể hội nhập với khu vực và thế giới.

Bên cạnh đó, lâu nay việc thi và kiểm tra tra đánh giá của ta chỉ đánh giá được từng người học, không đánh giá được khái quát một đơn vị, địa phương và cả nước; cũng chưa phân tích được yếu tố nào ảnh hưởng đến chất lượng giáo dục. Chính PISA giải quyết được những việc đó.
Vì vậy, sau khi tham gia PISA, chúng tôi sẽ phân tích kỹ báo cáo kết quả này để xác định đúng các yếu tố ảnh hưởng lớn đến kết quả học tập của học sinh, từ đó có chính sách thúc đẩy các yếu tố tích cực, khắc phục yếu tố tiêu cực nhằm không ngừng nâng cao chất lượng giáo dục phổ thông, trước mắt là chất lượng giáo dục tiểu học và THCS.

- Liệu có nảy sinh tâm lý chủ quan sau kết quả PISA rất đẹp này không, thưa Thứ trưởng?

- PISA không đánh giá được toàn bộ năng lực của người học mà chỉ đánh giá 3 kỹ năng, đó là: đọc hiểu, toán học và khoa học. Không qua kiểm tra, đánh giá thì chúng ta cũng biết học sinh của mình còn đang yếu so với thế giới về năng lực giao tiếp, hợp tác hoặc các kỹ năng cần thiết để chuẩn bị cho nghề nghiệp trong tương lai. Chính vì vậy, sắp tới, thực hiện đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục đào tạo đối với học sinh phổ thông đặc biệt quan tâm đến việc này; làm thế nào tăng cường giáo dục cho học sinh các năng lực cần thiết. Chúng ta phải chuyển từ nền giáo dục mà học sinh chủ yếu ngồi trong lớp sang các lớp học linh hoạt, nhà trường gắn với cộng đồng xã hội; không chỉ học lý thuyết mà tăng cường thực hành, tăng hoạt động xã hội, giúp học sinh, sinh viên phát triển toàn diện.
Trải qua quy trình khắt khe, nghiêm ngặt, Việt Nam đã thuyết phục thế giới
"Quan niệm các nước kinh tế kém phát triển thường kết quả không cao nên khi chạy dữ liệu OECD đã rất bất ngờ trước kết quả Việt Nam đạt được. Do đó, trong hơn 2 tháng trời, họ đã chất vấn Việt Nam và bị thuyết phục" - Bà Lê Thị Mỹ Hà - Giám đốc Trung tâm đánh giá giáo dục (Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng GD) 
Trước những ý kiến còn băn khoăn về tính nghiêm túc và khách quan của kết quả PISA, giám đốc Trung tâm đánh giá giáo dục (Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng GD) Lê Thị Mỹ Hà cho biết:
PISA – Chương trình đánh giá học sinh quốc tế" do Hiệp hội các nước phát triển (OECD) khởi xướng và chỉ đạo, nhằm tìm kiếm các chỉ số đánh giá tính hiệu quả – chất lượng của hệ thống giáo dục của mỗi nước tham gia, qua đó rút ra các bài học về chính sách đối với giáo dục phổ thông.
Hiện PISA được coi là chương trình có uy tín nhất về đánh giá kết quả học sinh trên thế giới. Những nước nào muốn biết chất lượng giáo dục của mình so với thế giới như thế nào đều đăng ký tham gia vào chương trình PISA.
Khi tham gia PISA, Việt Nam phải tuân thủ toàn bộ mọi quy trình kỹ thuật và hướng dẫn của OECD. Ví dụ như việc chọn mẫu. Tất cả các nước phải xây dựng một hệ thống dữ liệu mẫu nộp cho OECD.
Đây là mẫu dân số của học sinh tuổi 15. Tức tất cả học sinh nào độ tuổi này đã đến trường, ở bất kỳ loại hình cơ sở giáo dục nào có tên trong danh sách hệ thống giáo dục quốc dân đều phải xây dựng dữ liệu mẫu và có thể lọt vào danh sách được lựa chọn dữ liệu mẫu để khảo sát PISA. Toàn bộ học sinh tham gia chương tình khảo sát đều được tính toán trọng số và được lựa chọn bởi OECD.

- Đề thi và quy trình kiểm tra PISA tại Việt Nam liệu có đảm bảo tính khách quan?

- Trên mỗi trang bìa của đề thi PISA đều niêm yết tên tuổi, ngày tháng năm sinh của học sinh và mã đề thi. Nếu có học sinh không tham gia, bộ đề đó sẽ được giữ nguyên vẹn để lưu giữ tại văn phòng PISA. Năm 2012, Việt Nam có 13 bộ đề thi. Như vậy, với lượng học sinh khoảng 35 em trên lớp tham gia thi, mỗi lớp chỉ có 2 -3 học sinh có đề thi giống nhau.
Bên cạnh đó, các học sinh cũng phải ngồi theo đúng vị trí sắp xếp do OECD quy định. Nếu phát hiện ra 2 học sinh cùng trường có câu trả lời giống nhau họ sẽ không tin cậy, không chấp nhận kết quả của chúng ta. Do đó, kết quả khảo sát PISA là hoàn toàn khách quan, đáng tin cậy.

- Vậy còn công tác chấm thi thì sao, thưa bà?

- Có thể khẳng định rằng, quy trình chấm bài thi vô cùng nghiêm ngặt. Chưa bao giờ giáo viên Việt Nam phải trải qua một đợt chấm phức tạp như vậy. Họ quy định rất rõ về chấm bội và chấm đơn. Mỗi một câu hỏi có đến 5 người chấm và 5 người này sẽ nhập phiếu chấm song song với nhau và nhập bằng phần mềm riêng của OECD. Do đó, các nước không thể sửa hay thay đổi dữ liệu.

Chúng tôi cũng phải tuân thủ nguyên tắc giữ bí mật. Bởi, kỳ thi PISA sau có thể sử dụng câu hỏi của kỳ khảo sát trước nên tất cả những người tiếp xúc với đề thi PISA đều phải ký vào một cam kết bảo mật, không được sử dụng câu hỏi này với bất kỳ mục đích nào khác. Nếu phát hiện bất cứ quốc gia nào để lộ câu hỏi, quốc gia đó sẽ bị hủy kết quả.

Quan niệm các nước kinh tế kém phát triển thường kết quả không cao nên khi chạy dữ liệu OECD đã rất bất ngờ trước kết quả Việt Nam đạt được. Do đó, trong hơn 2 tháng trời, họ đã chất vấn Việt Nam và bị thuyết phục. Điều đó càng cho thấy, kết quả đạt được hôm nay là thực sự trung thực, chính xác.
Hiếu Nguyễn (ghi)